Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài

               Suy Tư Dòng Đời:

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Tìm Về Lối Cũ Xem Mai Nở

Tìm về núi cũ xem mai nở
Mộng bén ngàn xa hạc điểm canh.

Quách Tấn (1910-1992)

Đón Xuân này… tôi nhớ Xuân xưa

Ôi! nhớ làm sao những cái Tết ngày xưa, khi gia đình tôi còn sống ở Ðà Nẵng, thành phố hiền hòa có con đường Bạch Ðằng thơ mộng, êm ả nằm dọc theo bờ sông Hàn, có những hàng kiền kiền cao lớn rợp bóng mát đường Quang Trung, có những hàng phượng đỏ thắm dọc con đường Lê Lợi khi mùa Hè đến, có vườn hoa Diên Hồng dập dìu nam thanh nữ tú những chiều cuối năm.

Cây Mai Rừng Của Người Lính Trận

Ông Thành xuất thân là một quân nhân, nhập ngũ từ năm mới hai mươi tuổi. Đất nước chiến tranh tuổi thanh niên đa số dấn thân vào con đường binh nghiệp, dù chẳng ham gì cảnh cốt nhục tương tàn, nhưng khổ thay cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng.

HAI BÊN SÔNG

Tôi hẹn Thư bốn giờ ở bến đò sang bên kia sông, bốn giờ hơn Thư lại. Bầu trời lúc đó cao và trong, không có nắng, gió thổi mạnh.

Lễ Vật Sau Cùng

Lễ Hiển Linh (Epiphany) được cử hành vào 6 tháng Giêng, sau lễ Giáng sinh, mừng kỷ niệm ba nhà đạo sĩ đến triều bái Chúa khi Ngài hạ sinh tại Be-lem, dâng vàng, nhũ hương và mộc dược. Henry van Dyke (1852 – 1933) hư cấu câu chuyện của đạo sĩ thứ tư với những cuộc phiêu lưu và báu vật của chàng.

Em Không Vội Được Đâu!

Bỗng nhiên tôi nhớ Hà Nội lúc nhìn màn sương lãng đãng che ngang bầu trời.

Điệu Nhảy Đầu Tiên

Chị ngồi ngắm đứa con gái trong áo cưới cô dâu trắng tinh khôi. Cô dâu và chú rể đang đi từng bàn thăm hỏi nhóm bạn bè trẻ trong tiệc cưới của hai đứa. Mỗi bàn chúng nó dừng lại là không khí bùng lên náo nhiệt, kẻ đưa ly mời rượu, kẻ đứng lên nói vài câu trêu chọc đôi tân lang và lúc nào cũng kết thúc với cảnh chú rể hôn cô dâu để chụp hình

Phá Thế Độc Canh

Tiếp theo truyện: Đêm Của Người Trinh Nữ 

Một mình ôm kỷ niệm

Tiếp theo truyện Trái rụng 

Trái rụng

Tiếp theo truyện Phá thế độc canh

Đêm Của Người Trinh Nữ

Có lẽ đã quá mười giờ tối. Trinh đoán thế. Hai chân mỏi nhừ, cặp mắt nặng trĩu, buồn ngủ ghê lắm, thế mà vẫn chưa đóng cửa quán được...

Hoa Nhân Sinh

Ta hãy coi thế giới nầy như một khu vườn bao la vô cùng tận mà mỗi con người, mỗi con vật, mỗi gốc cây, hòn đá, thậm chí một cụm mây trời hay một cơn gió thổi đều là một đóa Hoa Nhân Sinh có ý thức.

Nợ đời một nửa còn một nửa ơn em

 

Thời còn đi học, lang thang từ Nha Trang đến Sài Gòn, dù con nhà nghèo, học tàm tạm, và nhan sắc dưới trung bình, tôi cũng đã mang tiếng đào hoa...

Tưởng Rằng Đã Yên

Mọi chuyện rồi cũng êm xuôi. Và sẽ chìm vào quên lãng như định luật thời gian. Huấn nghĩ như vậy trong lúc một mình ngồi trên phiến đá nhìn dòng sông hiền hòa, phẳng lặng. Huấn nhìn mãi vào nơi chiếc xe mình đã lao xuống cách đây sáu tháng...

Người Trong Mộng

Anh sẽ gặp lại một người bạn gái cũ sau hơn 30 năm xa cách, là “người trong mộng” của anh thời còn đi học.

Đừng Yêu Người Làm Thơ


Đợi cho Quang ra khỏi nhà là mẹ tôi nói ngay:
- Anh Quang này trông đứng đắn đàng hoàng đấy, vậy con liệu mà bảo nó tính đến chuyện hỏi cưới đi.

Những Tấm Ảnh Cũ

Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm của nơi chốn.

Đất lành chim đậu

Chiều nay trời trở lạnh, cái lạnh nhẹ của những ngày xuân, tôi ngáp dài, hết muốn ngồi nhà,… 

Chuyện Một Nhà Văn

Đúng là văn sĩ có khác, vợ chàng lắm lúc rất bực mình vì cái tật đãng trí và vớ vẩn của chồng.

Giòng sông ra biển lớn

Trên những nhánh cây mọc nghiêng có bầy chim nhỏ soi mình xuống giòng nước thỉnh thoảng hót lên những âm thanh thật vui tai và thật thanh bình khiến Ngữ nhớ đến giòng sông êm đềm ngày thơ ấu.

Switch mode views: